Anh giờ chỉ có em thôi…

0
4838

Anh nhìn cái lưng lom khom trên những luống hoa, bất giác mỉm cười. Em đó sao? Em đang làm cái điều mà cách nay chưa lâu, anh không hề dám nghĩ tới. Đó là trồng những cụm hoa tường vi đỏ thắm, loài hoa đã trở thành một phần quá khứ của anh.

Tường
vi từng là loài hoa em ghét nhất. Rất đơn giản bởi nó là tên một người
con gái anh từng yêu. Anh yêu người và yêu cả loài hoa mang tên người
ấy. Thế nhưng, cuộc sống đã đưa đẩy khiến anh và Tường Vi mỗi người một
ngả. Nó cũng đưa đẩy anh đến với em. Như một tội nhân thật thà, anh đã
“khai báo” tất cả về quá khứ của mình. Anh không hề biết rằng cái câu
“em chẳng bận tâm đến quá khứ của anh” chỉ là một cách nói để giả vờ cao
thượng. Thật ra, em bận tâm đến tất cả những thứ gì có liên quan đến
“tường vi”: một đóa hoa, một quyển sách, một bộ phim.

 

 

Anh giờ chỉ có em thôi...




 

Điều đó đã kéo dài đủ để anh thấy em thật tội nghiệp. “Em à, ớt nào
mà ớt chẳng cay, nếu em không ghen là em chẳng yêu anh chút nào cả” –
anh nhớ có lần đã nói với em như vậy. Em cười, thú nhận là mình đã cố
gắng làm ra vẻ như không hề hờn ghen dù trong lòng cứ luôn thắc mắc, cứ
luôn ước ao “giá mà gặp được chị Tường Vi một lần để xem người con gái
ấy thế nào”… Giá mà cô ấy ở đây thì có lẽ anh cũng đưa em đến gặp một
lần. Nhưng giờ người ta đã lấy chồng, đã đi xa, chỉ còn chút kỷ niệm đẹp
trong lòng. Anh giờ chỉ có em thôi…

Có lẽ em đã nhận ra điều anh nói là rất thật lòng nên sau đó anh thấy
những cánh tường vi đỏ thắm trên bàn làm việc. Rồi hoa tường vi đỏ rực
trước sân nhà. Nhìn chúng, anh thấy thật ấm áp trong lòng. Chúng mình đã
có đủ niềm tin với tình yêu và hạnh phúc, phải không em?



Trọng Đức(nglđ)