03/07/2012 - 11:42
(GMT +7)
Chị ít hơn tôi những bốn tuổi. Hồi tôi mới đỗ đại học, bố mẹ gọi về lo cưới vợ cho anh trai. Chị dâu tương lai nhìn tôi, mặt cúi gằm thẹn thùng, mới đầu còn chào bằng "anh" xưng "em", sau lấy anh tôi thành người một nhà mới đổi cách xưng hô cho đúng mực.
Tôi đi học muộn so với bạn bè, học xong phổ thông lại đi làm thuê vài ba năm mới đi thi đại học. Vì thế, nhẽ ra đến cái tuổi lấy vợ, sinh con rồi tôi vẫn mài đũng quần trến ghế giảng đường, mỗi tháng vẫn về ngửa tay xin tiền mẹ. Đôi lúc nghĩ thấy mình vô dụng và buồn...
Chị dâu không được học hành đến nơi đến chốn, là con một cụ thầy lang nghèo, chỉ bốc thuốc làm phúc mà không lấy tiền. Chị mồ côi mẹ từ lúc nhỏ nên sớm phải tảo tần, nuôi cha, chăm nom hai đứa em gái và coi sóc nhà cửa những khi cha lên rừng hái thuốc nhiều ngày.
Cả làng ai cũng bảo, sau này con trai nhà ai lấy được con gái ông thầy lang là phúc cả một đời, ai ngờ cái phúc ấy lại thuộc về gia đình tôi.
Từ khi về làm dâu, chị giúp mẹ chồng quán xuyến mọi thứ từ đồng áng đến việc lớn nhỏ trong nhà, chỗ nào cũng thấy bàn tay khéo léo của chị. Mẹ tôi mừng ra mặt, đi đâu, gặp ai cũng khoe :
- Con dâu tôi đấy, lấy thằng Hà nhà tôi, con nhà nghèo nhưng lại đẹp nếp, đẹp người.
Những lúc như thế, chị lại thẹn thùng nép sau lưng mẹ, đôi gò má ủng hồng. Chị dâu tôi lấy chồng năm mười tám, ruộng nương vất vả nhưng con gái cả làng vẫn chẳng ai đẹp bằng.
Ông anh tôi yêu vợ nhưng khô khan, cục tính, đôi lúc quát mắng chị những việc không đâu. Mỗi lần đi học về, thấy vậy tôi đùa :
- Lo mà giữ vợ đi, chị dâu em vừa đẹp vừa giỏi thế, anh mà cứ quát mắng mất vợ có ngày.
Anh tôi lại gãi đầu, cười khì khì bảo :
- Thách đứa nào cướp được vợ thằng Hà này nhé. Có gan giời.
Anh tôi cũng thuộc loại con chữ dốt nát nhưng được cái vai u thịt bắp, hay lam hay làm bù lại. So với tôi, anh thiệt thòi, vất vả từ tấm bé, nhất là từ khi bố lấy vợ lẽ, anh cả theo bố sang sông, nhà chỉ còn mình anh, những lúc khó khăn hay giông bão, anh thành trụ cột chống đỡ, che chắn cho cả gia đình. Thôi thì, bấy nhiều cái vất vả, khó khăn đến bây giờ ông trời thương nên có được chị dâu tôi cũng là mát mày mát mặt.
Tôi đi học, gánh nặng trên vai chị dâu càng nhiều. Mỗi tháng về xin tiền, tôi chẳng dám ngẩng lên nhìn chị. Nhưng lần nào cũng thế, lúc tôi sắp xuống trường, chị lại dấu mẹ dúi vào ba lô tôi thêm vài chục, một trăm bảo " Đây là tiền của riêng chị, cho chú đi đường". Có lúc chị còn đùm thêm khoanh giò, mấy cân gạo nếp hay vài tấm mía cho tôi.
Sau này, tôi xin được việc làm thêm, ít về nhà hơn và mỗi lần về cũng không xin tiền nữa. Thi thoảng điện xuống, chị vẫn hỏi : " Tuần này, chú có về thăm nhà không ? có đủ tiền tiêu không ?". Rồi có lúc chị lại bảo tôi phải nhanh kiếm người yêu đưa về ra mắt, học xong là cưới liền, nhiều tuổi rồi không nhởn nhơ được đâu. Tôi cười xòa bảo : " Em còn phải chơi đã, vợ con làm gì cho nặng nợ".
Chị thương tôi giống kiểu người chị cả thương đứa em út vụng dại trong nhà, thứ tình cảm đó đối với tôi vô cùng ấm áp. Từ bé, tôi đã luôn mong muốn có một người chị nên tôi thương yêu chị như chị ruột. Ở trường thì thôi chứ về nhà là cứ bám theo chị kể đủ chuyện trên trời dưới biển. Chị không hiểu biết nhiều nhưng lại chịu khó lắng nghe tôi nói.
Anh chị tôi lấy nhau đã gần một năm mà chẳng thấy nói chuyện con cái gì cả. Lần này về thăm nhà, tôi cứ thấy mẹ ngồi ngoài hiên thẫn thờ rồi bỏ công việc đồng áng chạy đi bốc thuốc nam ở tận Yến Bái, Lào Cai. Chị dâu thì không thấy hồ hởi như mọi khi, lúc nào mặt cũng cúi gằm, im lặng, ông anh tôi ngày càng cáu bẳn lại sinh thói rượu chè.
Chuyện con cái đã khiến cả nhà nhân vật xưng tôi khổ sở. Liệu rằng cậu ấy sẽ làm gì để giúp chị dâu mình có con trong khi anh trai thì suốt ngày say xỉn. Hãy đón đọc trên chuyên mục tâm sự vào 14h ngày 04/7/2012 trên kienthucgiadinh.com.vn để biết được kết thúc của câu chuyện.