• Trang chủ
  • Tin tức
    • Xã hội
    • Pháp luật
    • Văn hóa
    • Giáo dục
    • Showbiz Việt
  • Nuôi con
    • Thai kỳ
    • Sinh nở
    • Nuôi dạy con
    • Thời trang cho con
  • Chuyện phòng the
    • Nghệ thuật yêu
    • Tư vấn
  • Mỗi nhà mỗi chuyện
  • Sức khỏe
    • Bảo vệ sức khỏe
    • Chăm sóc người già
    • Vi thuốc quanh ta
    • Bệnh thường gặp
  • Nhịp điệu trẻ
    • Nhịp sống
    • Ảnh hot
  • Đẹp + ...
    • Trang điểm
    • Thời trang
    • Chăm dóc da & tóc
    • Thân hình lý tưởng
  • Cưới hỏi
    • Chuyện cưới xinh
    • Ý tưởng cưới
  • Ẩm thực
    • Món ngon
    • Quán ngon
  • Góc tâm hồn
    • Danh ngôn
    • Thơ - Văn
    • Vui cười
  • Mẹo hay
           
Trang chủ Tâm sự

Hãi hùng cả nhà vợ rủ nhau lên… thi đại học

04/07/2012 - 08:20 (GMT +7)

Chẳng phải tôi chê bai gì nhà vợ, hay có ý nói xấu gì nhưng thật lòng, tình cảnh của tôi thì dù có là người bao dung, độ lượng tới thế nào cũng không thể chịu nổi.


Tôi là đàn ông, không chấp nhặt mấy chuyện vụn vặt, nhỏ con của phụ nữ, thế mà cuối cùng tôi phải để ý đến mấy chuyện “đàn bà” ấy, thật chẳng ra sao cả.

Chỉ còn 2 ngày nữa là sinh viên thi xong đại học đợt 1, thế mà với tôi, 2 ngày ấy dài như 2 năm. Vì tôi sợ, sợ lắm cái cảnh nhà vợ kéo nhau lên ở nhờ nhà tôi, đông như quân Nguyên và ra sức vơ vét, cậy nhờ, được cái gì hay cái đó.

Nhà vợ ở quê không phải là gia đình nghèo khó. Nếu nói về phương diện vật chất, nhà vợ hơn hẳn nhà tôi. Ở quê, nhà tôi cũng chỉ vài tấc đất. Từ ngay lấy nhau, chúng tôi lên thủ đô lập nghiệp và cũng dành dụm, mua được cái chung cư nhỏ nhỏ để sống cho rộng rãi, thoải mái. Coi như là vợ chồng có không gian riêng.

Chuyện chẳng có gì đáng nói, nếu như anh em, họ hàng nhà vợ chỉ lên ở nhờ, ăn vài bữa cơm chờ hết ngày thi. Đằng này, họ hàng ở đâu của nhà vợ, rồi bạn bè của em họ, cô dì của em họ cũng lôi nhau lên ở cùng nhà tôi, bảo nhân tiện cháu đi thi rồi đi thăm thú thủ đô luôn. Ở nhà thì chật mà chứa gần chục người, ngày nào cũng phải lo cơm nước cho từng ấy người, thật là mệt mỏi. Đó là chuyện của vợ tôi, dù biết vợ mệt, không dám than nhưng tôi biết, trong lòng vợ cũng hậm hực lắm. Nấu ăn, nội trợ, dọn dẹp nhà cửa vốn không phải việc của tôi nhưng từ ngày mấy người ấy lên, tôi cũng phải xắn tay áo mà làm những việc của đàn bà ấy.

Nếu như ăn xong, dọn dẹp rồi lau chùi thì đã đành, đằng này, cả nhà ăn xong là vào phòng nằm dài. Người thì xem phim, người thì chơi điện tử, người thì đọc truyện đọc sách. Nếu họ có chủ động rửa bát, lau nhà thì tôi cũng chẳng bắt làm, nhưng đằng này, chẳng ai chịu hỏi lấy một câu chứ đừng nói tới chủ động giúp người khác. Họ mặc định như việc này là việc của vợ tôi, chủ phải có trách nhiệm chăm sóc khách. Nghĩ mà ngao ngán.

Mấy thằng em họ xa, họ hàng của cậu em lên thi cứ chơi điện tử, cãi nhau ầm ầm, đập phá máy tính. Rồi cô em họ, thấy chị có bộ quần áo nào đẹp là cũng xin. Các cô thì cứ giục cháu đưa em đi mua sắm hoài, mà mua sắm thì nào là quần áo, đồ trang điểm, trang sức… Tiền nào cho vừa, mà có vừa thì cũng chẳng ai lấy tiền của các em. Đúng là việc này tôi không nên chấp nhặt, hoặc cũng có thể là việc chúng tôi cần có trách nhiệm, nhưng 1,2 người đã đành, đằng này đông như thế, bảo sao nhà tôi chịu được?

Nhà vợ giống như lợi dụng thời cơ, ra chừng tội gì không lên thành phố chơi xả láng, dùng tẹt ga, có phải của nhà mình đâu mà sợ. Thành ra, cái gì qua tay chúng nó là hỏng, hỏng hẳn. Đồ đạc gì trong nhà hay ho tí là cũng xin, cũng đòi. Cái gì dùng được thì dùng cho bằng hết. Chắc sau trận này, phải thu dọn và sắm sửa lại toàn bộ, giống như một bãi chiến trường.

Tiếc tiền là một phần nhưng không hài lòng là phần nhiều. Chẳng có ai lại cư xử kiểu như vậy với người khác. Ăn ở nhà người khác thì phải có ý thức giữ gìn đồ đạc, cẩn trọng trong từng việc, làm ăn quy củ và nhất là phải có ý thức dọn dẹp. Vậy mà họ chỉ tận dụng, cái gì tha được thì nhanh nhanh chóng chóng gói ghém, để mấy hôm nữa tha về quê. May mà nhà không có quá  nhiều đồ đắt tiền, không thì cũng tha lôi đi hết cả thôi.

Vài ngày mà tiền tiêu tốn kém rất nhiều, không biết nhà vợ có hiểu cho nỗi khổ của tôi, đã rất chu đáo, tận tình. Vậy mà bao nhiêu ấm ức chẳng dám nói, chẳng dám than, hai vợ chồng chỉ nhìn nhau ngao ngán. Càng nhìn càng thấy thương vợ.
Ý kiến bạn đọc
   
 
  •  
  •  
  •  
  •   
  •   
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •  
  •   
  •   
  •  
  • Font Name
  • Real font size
  •  
 
  • Design
  • HTML
  • Preview
 
 
   
Xác nhận:
 
Tin mới nhất

Truyện ngắn: Gió nghịch mùa - 21/05/2013

Truyện ngắn: Nhận ra anh trong mơ - 18/05/2013

Giật mình phát hiện bí mật trong điện thoại của chồng - 09/04/2013

Hoảng loạn vì bạn trai cưỡng bức - 05/12/2012

Ngoài 25 tuổi, còn trinh là quá quê mùa? - 03/12/2012

Các nội dung khác

Trai tân đẹp không bằng đàn ông có vợ lắm tiền - 27/10/2012

Làm "chuyện ấy" với anh trai người yêu - 26/10/2012

Nỗi niềm gái nhà nghèo - 24/08/2012

Hãy thay đổi để được hạnh phúc! - 23/08/2012

Yêu phải gái làng chơi - 23/08/2012

9 năm sống với chồng nát rượu - 23/08/2012

Hạnh phúc như bong bóng xà phòng - 22/08/2012

Bớt ghen vợ nhé! - 22/08/2012

Trang
|<<<<12345678910...>>>>|

Các bệnh trẻ em thường gặp
Tất cả A B C D E F G H I J K L M
N O P Q R S T U V W X Y Z
Dự đoán giới tính thai nhi
Chọn và ấn đề xem dự đoán !
Có thể bạn quan tâm
  • Trang chủ
  • Tin tức
  • Mang thai
  • Làm cha mẹ
  • Vợ chồng
  • Sức khỏe
  • Đời sống
  • Ẩm thực
  • Tuổi trẻ - tình yêu
  • Đẹp + ...
  • Mùa cưới
  • Bạn đọc viết
  • Hỏi đáp
Tin tức Nuôi con
Chuyện phòng the
Sức khoẻ
Nhịp điệu trẻ Đẹp + ...
 Ẩm thực
  Xã hội
Pháp luật
Văn hoá
Giáo dục
Showbiz Việt
Thai kỳ
Sinh nở
Nuôi dạy con

Nghệ thuật yêu
Tư vấn
Bảo vệ sức khỏe
Chăm sóc người già
Vị thuốc quanh ta
Bệnh thường gặp
Nhịp sống
Ảnh hot

Trang điểm
Thời trang
Chăm sóc da & tóc
Thân hình lý tưởng
Món ngon
Quán ngon


              © Copyright 2011 kienthucgiadinh.com.vn, all rights reserved.
Giấy phép số 818/GP-TTDT.
® Ghi rõ nguồn khi phát hành lại thông tin từ website này.
Điện thoại: 04.36342285    Fax: 04.36342286    Email: info@kienthucgiadinh.com.vn