“Em đã cho anh rồi, chiều bố anh 1 lần có sau đâu”

    0
    8479

    Đang đêm tỉnh dậy, còn lơ ngơ chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì tôi đã thấy mình nằm trên giường của anh và không một mảnh vải che thân. Kinh hãi hơn, người nằm bên cạnh tôi không phải là anh mà là bố của bạn trai mình.

    Thật sự, khó khăn lắm tôi mới có thể viết những dòng tâm sự này.
    Nhiều ngày nay, sau khi sự việc kinh hoàng ấy xảy ra, tôi thật sự bế
    tắc. Vì thế, tôi rất cần một lời khuyên thiết thực để vực dậy được tinh
    thần của mình mà sẵn sàng đối mặt và sống tiếp. Do đó, tôi xin bạn nào
    có ý định ném đá tôi thì đừng buông ra những lời như vậy. Bởi tôi biết
    để xảy ra sự việc này, tôi là người sai trước hết.

    Tôi và anh yêu nhau tính đến nay đã 4 năm. Chúng tôi đến với nhau
    khi tôi học năm cuối đại học. Anh hơn tôi một tuổi và là bạn với cô bạn
    thân cùng phòng trọ của tôi. Anh hay đến chơi rồi chẳng biết từ bao
    giờ tôi cũng nảy sinh tình cảm.

    Với dáng vẻ thư sinh bên ngoài, lại có học thức nên chỉ mới ra trường
    một năm nhưng anh đã làm ở một công ty xây dựng nổi tiếng và cũng leo
    lên một chức vụ đáng mơ ước. Vì thế mà khi anh ngỏ lời, tôi chỉ nhìn
    cái trước mắt mà đồng ý. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình khổ cũng bởi quyết
    định sai lầm này.

    Yêu nhau đã lâu mà chưa thấy anh ngỏ ý lâu dài, khi ra trường đi làm
    được hai năm, tôi chủ động bàn bạc với anh tính chuyện cưới xin. Anh ừ
    đại cho qua rồi bảo đợi thêm một năm nữa cho anh củng cố vị trí trong
    sự nghiệp rồi mới “yên bề gia thất”.

    Gia đình anh chỉ có mình anh là con trai. Mẹ anh mất đã lâu vì bệnh
    cao huyết áp biến chứng. Mấy năm yêu nhau, cũng có đôi lần tôi về nhà
    anh chơi. Những lúc ấy, tôi vẫn thường thấy dáng vẻ lầm lũi ít nói của
    bố. Khi ấy, tôi còn nghĩ vì sớm mất vợ nên ông trở nên khó gần như vậy.
    Vì thế, khi đã lên thành phố, mấy lần tôi còn mua thuốc bổ rồi gửi về
    cho bố anh.

    Vì công việc, nên có đợt tôi phải đi công tác trong Nam hơn ba
    tháng. Thời gian bạn gái đi công tác xa, anh đối xử với tôi khác hẳn.
    Anh ít nhắn tin hay gọi điện. Tôi gọi hỏi thăm anh thì anh chỉ nói qua
    loa vài câu rồi anh kêu bận công việc. Tôi cũng sinh nghi và hỏi anh,
    song anh bảo mọi chuyện vẫn bình thường.

    Chuyến công tác ấy theo lịch sẽ kéo dài 3 tháng 2 tuần. Nhưng rồi vì
    nhớ anh và không yên tâm về anh, nên tôi tăng tốc thời gian làm việc
    và hoàn thành công việc sớm trước 1 tuần. Vì muốn gây sự bất ngờ cho
    anh nên tôi về lại Hà Nội mà không báo trước. Những tưởng anh sẽ vui
    mừng đến phát điên lên khi thấy tôi lù lù xuất hiện ở công ty anh.
    Nhưng không, khi đứng bên dưới công ty đợi anh, tôi đã nhìn thấy một sự
    việc đáng ra tôi không nên nhìn để tim không đau.

    Đang đợi dưới cổng công ty anh giờ đi ăn trưa, khi thang máy mở ra,
    từ xa tôi đã nhìn thấy anh tay trong tay với một cô gái lạ. Nhìn vẻ
    quấn quýt, tình tứ của 2 người, mắt tôi mờ đi. Tôi còn không tin ở
    những gì tôi nhìn thấy. Không đủ dũng khí để đối mặt với anh lúc này,
    chân tôi lại lùi lại phía sau để anh không nhìn thấy tôi.

    Tôi chẳng nhớ mình đã về nhà như thế nào. Chỉ biết tôi đã gọi một
    chiếc taxi để đưa tôi về căn phòng nơi anh đang ở. Tôi muốn hỏi cho ra
    hết sự tình và muốn nghe lời thú nhận thật lòng từ anh.

    7 giờ tối, anh và cô gái đó dìu nhau vào nhà. Anh vừa mở cửa bật đèn
    thì khá sốc khi thấy tôi đang ngồi trong căn phòng khách tối om để đợi
    anh. Cô ta cũng bước vào và trân trân hỏi tôi: “Chào cô, cô là ai mà ở
    nhà bạn trai tôi?”.

    Chẳng cần phải trả lời cô gái ấy, tôi liền giơ điện thoại mình lên
    cho cô ấy xem hết những bức ảnh tình tứ, những tin nhắn yêu thương của
    anh gửi cho tôi. Càng xem những hình ảnh này, cô gái ấy càng xanh mặt.
    Và như hiểu ra mọi chuyện, cô ấy đứng phắt lên và tát cho anh mấy cái
    trời giáng. Trước khi ra khỏi nhà, cô ấy còn gào lên bảo: “Anh là một
    thằng đàn ông lừa dối. Rồi anh sẽ phải trả giá cho những gì anh đã lừa
    dối tôi. Ba tôi sẽ không tha cho anh đâu”.

    Ngay ngày hôm sau, sau cuộc chạm trán 3 người tối ấy, anh đã bị đuổi
    việc. Giờ tôi mới biết, cô gái ấy là con của giám đốc nơi anh làm
    việc. Cứ tưởng tôi sẽ căm hận anh ta thấu xương tủy vậy mà tôi vẫn mềm
    lòng khi anh ta nói lời xin lỗi và cho anh ta một cơ hội mong sửa sai
    và làm lại từ đầu. Đó là quyết định sai lầm thứ hai của tôi.

    Và cái ngày anh ta lộ bản chất khốn nạn cũng đến. Cuối tuần ấy. biết
    tôi đang nghỉ phép, anh ta rủ rê tôi về quê nhà anh chơi. Tối ấy, tôi
    và 2 bố con anh đã có bữa cơm thân mật, đầm ấm với nhau. Ăn tối xong, 3
    chúng tôi còn ngồi uống trà, nói chuyện rất vui vẻ. Tôi nào có ngờ,
    lúc này anh đã én lút bỏ thuốc mê vào cốc nước trà của tôi.

    Đang đêm tỉnh dậy, còn lơ ngơ chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì tôi đã
    thấy mình nằm trên giường của anh và không một mảnh vải che thân. Kinh
    hãi hơn, người nằm bên cạnh tôi không phải là anh mà là bố của bạn trai
    mình.

    Tôi ê chề vơ vội quần áo và chạy ra khỏi nhà anh. Vừa bước chân ra
    khỏi phòng khách, tôi đã thấy anh ngồi đó đang chơi điện tử. Chẳng cần
    quay lại nhìn tôi, anh lạnh lùng nói: “Em đã cho anh đời con gái rồi
    thì chiều bố anh một lần có sao đâu. Đừng trách anh. Anh chỉ trả thù
    lại cú em đã chơi anh mất việc, mất mặt mới đây thôi”.


    Những ngày phải giam mình trong căn phòng nhỏ này, tôi thực sự thấy hận tận xương tủy người đàn ông khốn nạn ấy (Ảnh minh họa)


    Trời đất như sụp đổ xuống dưới chân tôi khi nghe anh nói vậy. Bao ê
    chề, nhục nhã khiến tôi muốn ngã quỵ. Thì ra, anh ta nào có xem tôi là
    người anh yêu thương mà chỉ xem tôi như con búp bê tình dục của anh. Và
    khi không vừa ý, hận thù, anh sẵn sàng cho người khác dày vò cơ thể
    tôi một cách hèn hạ nhất.


    Tôi chạy ra căn nhà ấy với bao uất ức không thể nói với ai. Vì quá
    nhục nhã và ê chề, tôi chỉ biết tự trách cứ mình. Tôi cứ khóc nhiều đến
    nỗi, không thể đi làm được nên phải xin nghỉ phép thêm 1 tuần nữa.


    Mấy hôm nay, thấy con gái đau khổ như vậy, bố mẹ tôi cũng chẳng hiểu
    tại sao tôi lại như thế. Rồi họ đoán già đoán non là tôi đã chia tay
    anh nên mới thế và càng không dám hỏi han gì chuyện tình cảm của tôi vì
    sợ tôi buồn.


    Những ngày phải giam mình trong căn phòng nhỏ này, tôi thực sự thấy
    hận tận xương tủy người đàn ông khốn nạn ấy. Tôi đang muốn tìm cách trả
    thù lại người đã từng là bạn trai cũ của tôi để anh ta phải chịu đau
    đớn gấp trăm ngàn lần cái nhục, cái đau đớn anh ta đã gây ra cho tôi.



    Bình luận

    BÌNH LUẬN

    Please enter your comment!
    Please enter your name here