Đặng Thị Huệ “dắt mũi” Trịnh Sâm nhờ bí thuật phòng the?

    0
    1225

    Dẫu nhan sắc không quá nổi bật, nhưng nhờ ngón nghề quyến rũ và bí thuật giường chiếu vô song, Đặng Thị Huệ vẫn khiến chúa Trịnh kiêu hùng phải gục ngã.

    Trịnh Sâm là một vị chúa có nhiều cung tần vào loại nhất trong các chúa Trịnh. Theo cuốn Chuyện tình vua chúa hoàng tộc Việt Nam thống kê thì ông này có tới 400 cung tần, mỹ nữ chuyên lo việc hầu hạ. 

    Mặc dù sức vóc con người chỉ có hạn,
    chẳng thể nào ban phát ái tình cho hết các cung tần nhưng lòng tham thì
    vô đáy. Huống chi lại có quyền lớn trong tay, được hưởng đặc lợi nên sau
    khi dẹp hết phản loạn trong nước, Trịnh Sâm ra sức tuyển lựa gái đẹp đưa vào phủ hầu hạ mình.



    Chân dung Tuyên phi Đặng Thị Huệ. Ảnh: Pháp Lý.





    Trong số hàng trăm mỹ nhân ấy, Tuyên
    phi Đặng Thị Huệ là người được Trịnh Sâm sủng ái nhất. Từ khi có Huệ,
    Sâm không còn quan tâm đến người đẹp nào nữa mặc dù Huệ không có tài
    năng hay nhan sắc đặc biệt gì. 

    Đặng Thị Huệ xuất thân bình dân, quê ở
    làng Phù Đổng – Tiên Du – Kinh Bắc (nay thuộc ngoại thành Hà Nội). Huệ
    mắt phượng mày ngài, thắt đáy lưng ong, nổi tiếng nhan sắc một vùng. Tuy
    nhiên, giữa một rừng mỹ nhân trong phủ chúa thì nhan sắc của Huệ cũng
    chưa thấm vào đâu. Bởi thế, khi mới được tuyển vào cung, Đặng Thị Huệ
    chỉ là một nữ tì làm các việc hầu hạ khổ nhọc mà không được ai để ý
    đến. 

    Lần đầu tiên Huệ gặp chúa Trịnh Sâm là
    lần được Tiệp dư Trần Thị Vinh sai bưng một khay hoa đến chỗ chúa ngồi.
    Để tỏ ra độc đáo, Huệ đã lựa chọn toàn những bông hoa huệ vừa to vừa
    đẹp. Trịnh Sâm trông thấy hay hay nên đẹp lòng rồi vời đến để vui vầy.
    Với các cung nữ khác thì chỉ vài lần là chán nhưng riêng Đặng Thị Huệ
    thì chẳng hiểu sao chỉ một lần ấy, chúa Trịnh kiêu hùng đã gục ngã, mãi
    mãi thuộc về thị.

    Sau này người ta nói rằng tuy Huệ nhan
    sắc không bằng ai, cũng chẳng tài giỏi hát múa nhưng những kỹ thuật
    trong chốn phòng the cùng những ngón nghề quyến rũ thì Huệ lại tỏ ra rất
    sành sỏi. Bởi thế mà chúa Trịnh Sâm chỉ sau một lần chung chăn gối đã
    ngay lập tức trở thành tên “nô lệ tình yêu” của Thị.

    /data/article/mainimages/saveimages/img65207ISINB-88a0244600aef4bdd9cabbb57e778bea.jpg

    Chúa cũng bị “dắt mũi”

    Từ khi bị Đặng Thị Huệ “chinh phục”,
    Trịnh Sâm thay đổi hoàn toàn. Riêng đối với Huệ, không điều gì là không
    nghe theo mà khi có việc còn tìm Huệ bàn bạc, coi trọng như ý kiến các
    khanh tướng cấp cao. 

    Lệ cũ là chúa ít khi ở chung với phi
    tần. Mỗi tối việc hầu ngủ cho chúa sẽ do bọn thái giám lo. Chúa chấm
    người nào thì thái giám đi gọi người đó vào hầu. Thế nhưng, với Đặng Thị
    Huệ, Trịnh Sâm cho ở cùng một nhà, ăn cùng một mâm như một cặp vợ chồng
    thường dân. Điều này là một ngoại lệ rất ít thấy trong cung đình. Không
    những thế, xe ngựa, đồ dùng của Huệ cũng đều sắm sửa hệt như đồ dùng
    của chúa.

    Về chức tước, chẳng bao lâu, Đặng Thị
    Huệ từ một nữ tì thăng lên Tư dung rồi khi sinh được con trai thì được
    phong làm Tuyên phi và chính thức trở thành chánh cung của phủ chúa.

    Trịnh Sâm tàn nhẫn, mưu mô là thế
    nhưng trước Đặng Thị Huệ thì dường như đã hoàn toàn bị “dắt mũi”, đến
    mức Thị Huệ dám cầm viên ngọc mà chúa rất quý ném thẳng xuống đất.
    Chuyện kể rằng khi vào Quảng Nam đánh quân Nguyễn, Trịnh Sâm có bắt được
    một viên ngọc dạ quang. Chúa quý viên ngọc lắm nên thường cài nó trên
    khăn. Một lần Thị Huệ đưa tay cầm viên ngọc mân mê. Chúa mới dặn: “Nhè
    nhẹ tay chứ, đừng làm ngọc sây sát”. 

    Chẳng dè, chúa mới nói thế, Thị Huệ
    cầm viên ngọc ném ngay xuống đất rồi khóc lóc bảo: “Quý gì hòn ngọc ấy,
    bất quá vào Quảng Nam lấy ra hòn ngọc khác đền chúa chứ gì. Sao lại nỡ
    trọng của khinh người thế”. Nói rồi Thị bỏ về phòng và mấy ngày liền
    tránh mặt chúa. Sau vụ này, Trịnh Sâm phải mất bao công sức dỗ dành mới
    làm nàng vui lòng và chịu làm lành với mình.
     
    Thậm chí, để chiều lòng người đẹp,
    Chúa không ngừng dùng ngân khố để làm nên những trò vui mới. Cứ đến dịp
    trung thu hằng năm, Chúa cho lấy gấm lụa trong kho ra làm đèn lồng mỗi
    cái có giá đến vài chục lạng, và dựng hàng trăm cây phù dung ven hồ Long
    Trì tại Bắc cung để treo đèn chỉ nhằm mục đích mua tiếng cười của Thị
    Huệ.

    Có giai thoại còn nói rằng một lần, có
    một người Tây Dương đem đến phủ chúa một lọ nước hoa rao bán với giá 10
    xe ngọc. Huệ thích lắm nhưng chúa còn ngần ngừ. Thị bèn bỏ ăn ba bữa
    làm Trịnh Sâm phải đồng ý mua mặc dù biết là giá đắt.

    Xưa nay người ta nói anh hùng khó qua
    ải mỹ nhân, huống chi Trịnh Sâm tài cán chỉ có hạn lại ở thời mạt vận mà
    buông tuồng háo sắc dục nên mới trở thành tên bù nhìn trước Đặng Thị
    Huệ.



    Ngọc Bảo (st)

    Bình luận

    BÌNH LUẬN

    Please enter your comment!
    Please enter your name here