Quyết tâm từ bỏ người chồng vô sinh

0
82

Đó quả là quyết định đau đớn và thấy tội lỗi vô cùng, nhưng tôi không còn con đường nào khác. Tôi phải làm mẹ…

Chồng giấu chuyện vô sinh suốt 3 năm

Lấy chồng suốt 3 năm nay, tôi chưa có bầu. Cả nhà chồng và hai bên
gia đình đều thúc giục. Tôi đi khám nhiều nơi, ai cũng bảo tôi không có
vấn đề gì, khả năng sinh con bình thường. Chồng tôi cũng vậy, anh cũng
bảo sức khỏe của anh tốt nên không phải lo lắng chuyện con cái.

Tôi phần vì lo lắng không có con, phần vì chịu áp lực từ phía hai bên
gia đình chồng mà đau khổ, mệt mỏi. Thời gian đầu tôi còn chịu khó chăm
chút bản thân, tẩm bổ sức khỏe, vun vén cho gia đình. Nhưng càng ngày,
những lời dị nghị, gièm pha của thiên hạ càng làm tôi mệt mỏi. Tôi gầy
đi trông thấy, sức khỏe yếu đi và nhìn tôi phờ phạc hơn. Gia đình tôi
thì động viên nhưng cũng lo lắng con gái sống khổ sở. Còn bố mẹ chồng
thì suốt ngày đổ tội cho tôi, họ nghĩ tôi là nguyên nhân khiến con trai
họ không có con, và nhà họ không có cháu nối dõi.

Vốn tôi là một cô gái xinh xắn, có công ăn việc làm ổn định nên khi
về nhà chồng, tôi được bố mẹ chồng quý lắm. Thời gian đầu là thế, sau
đó, vì không sinh được con, bố mẹ và cả những người thân cận của gia
đình anh trở mặt với tôi. Họ coi tôi không ra gì, khinh rẻ tôi, khó chịu
với tôi mọi lúc. Tôi dù cố gắng thế nào, cố vun vén cho nhà chồng nhưng
đều nhận được những lời cay nghiệp.

Tôi nói với chồng ra ở riêng nhưng anh không chịu, khiến cho cuộc
sống vợ chồng tôi càng trở nên mệt mỏi. Những bữa cơm không còn vui vẻ,
cười đùa như trước nữa. Ai cũng căng thẳng. Tôi ăn xong thì lao vào dọn
dẹp rồi lên phòng đóng cửa, không nói với ai. Tôi cảm nhận, những ngày
tháng tiếp theo sẽ thật khủng khiếp.

Quyết tâm từ bỏ người chồng vô sinh - 1


Đến hôm
nay, nhà chồng gần như muốn té nước vào mặt tôi vì đã quá lâu và họ cũng
quá sốt ruột vì tôi không sinh được con rồi. (ảnh minh họa)

3 năm chưa có con quả là điều đau khổ. Người ta lấy nhau, trong cái
xã hội hiện đại này, ‘thả’ nửa năm mà không có con cũng lo lắng lắm rồi
chứ đừng nói là chuyện 3 năm không có con. Tôi đã sống và chịu đựng
những ngày tháng đau khổ ở nhà chồng thế nào, từng giây từng phút tôi
không bao giờ quên. Chỉ là, tôi yêu chồng, cũng thương anh mong ngóng có
con từng ngày nên rất thông cảm cho anh. Cả hai cùng cố gắng vì nhau,
cố gắng vượt qua những áp lực và khó khăn này.

Từ bỏ chồng dù lòng đau như cắt

Đến hôm nay, nhà chồng gần như muốn té nước vào mặt tôi vì đã quá lâu
và họ cũng quá sốt ruột vì tôi không sinh được con rồi. Đêm hôm ấy, tôi
đã suy nghĩ rất nhiều và tôi cũng thấy anh trằn trọc không ngủ. Thấy
tôi khóc, anh mới nhẹ nhàng ôm tôi và nói xin lỗi tôi.

Tôi không hiểu chuyện gì, vì sao anh phải xin lỗi. Anh mới thú nhận
rằng: “Anh là người vô sinh. Anh đã biết kết quả này cách đây 2 năm rồi
nhưng anh không dám nói ra. Vì anh sợ, không tự tin khi thú nhận chuyện
này. Phần vì anh vẫn hi vọng, một ngày nào đó anh sẽ có con, tia hi vọng
cuối cùng của anh”. Nhưng thật không ngờ mọi chuyện lại tồi tệ thế này,
anh không lường được, gia đình anh lại gây áp lực cho tôi, khiến tôi
sống khổ sở như thế.

Quyết tâm từ bỏ người chồng vô sinh - 2


Biết
chuyện, gia đình anh còn ngọt nhạt với tôi, tỏ ra hối hận và nói lời
ngon ngọt dụ tôi ở lại. Tôi lại càng thấy họ thật buồn cười và có chút
vô liêm sỉ. (ảnh minh họa)

Anh bảo vì thương tôi nên anh không muốn giấu chuyện này nữa. Anh
muốn từ bỏ tất cả mọi chuyện, muốn cho tôi ra đi, muốn tôi được tự do và
được làm mẹ. Tôi chấp nhận đau khổ đã quá lâu rồi phần vì tôi quá yêu
và thương anh. Nhưng giờ, đúng là sống trong nhà anh như ngục tù. Khi
anh nói giải thoát cho tôi, tôi muốn ra đi lắm. Muốn từ bỏ anh, từ bỏ
tình yêu này để làm người tự do, làm người vợ, người mẹ mới. Tôi không
thể nào giam cầm mình trong gia đình này nữa.

Biết chuyện, gia đình anh còn ngọt nhạt với tôi, tỏ ra hối hận và nói
lời ngon ngọt dụ tôi ở lại. Tôi lại càng thấy họ thật buồn cười và có
chút vô liêm sỉ. Tôi bây giờ dù yêu anh nhưng muốn từ bỏ. Tôi đã viết
đơn ly dị rồi, chắc cho anh thêm vài ngày nữa là tôi từ bỏ thôi, không
còn sức lực tiếp tục nữa.

Bây giờ, tôi phải làm sao đây? Ra đi chứ hay là ở lại. Có lẽ, cần
quyết tâm thôi. Tôi sẽ cho mình 1 tuần để thực hiện chuyện này. Đôi khi
hạnh phúc là phải hi sinh như thế, vì tôi còn phải sống vì con tôi sau
này nữa…

Thoan

Bình luận

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here