Vợ trào nước mắt mở chiếc hộp bí mật của chồng bệnh tật

0
40

Giờ tôi không biết làm sao với người chồng ốm yếu, bệnh tật này. Bỏ mặc anh ấy thì có bạc tình bạc nghĩa quá hay không?

Khi tôi đưa chồng về ra mắt, bố mẹ tôi không đồng ý vì họ thấy chồng tôi có vẻ khá khù khờ, lãng đãng không phải tuýp đàn ông có khả năng “đứng mũi chịu sào”, gánh vác gia đình. Nhưng tôi lúc đó là một “con ngựa bất kham”, đã yêu là yêu đến cùng, bất chấp sự phản đối của gia đình, tôi đã cưới anh bằng được.

Nói anh khù khờ, lãng đãng cũng đúng thôi, chồng tôi là một công chức bình thường, lương ba cọc ba đồng nhưng lại rất mê thơ và sáng tác truyện. Khi yêu, tôi là nàng thơ để anh sáng tác biết bao thơ và truyện. Khi đọc được những dòng chữ lãng mạn đó, tôi càng yêu thương anh say đắm và thề nguyện suốt đời được ở bên anh.

Vợ trào nước mắt mở chiếc hộp bí mật của chồng bệnh tật - 1

Ảnh minh họa 

Sau khi kết hôn, chúng tôi sống nghèo khổ, phải đi ở nhà thuê. Bố mẹ tôi không chịu đựng nổi cảnh tôi phải chịu khổ đã bán một miếng đất ở quê lấy 300 triệu để cho chúng tôi làm vốn kinh doanh.

Có tiền vốn, lại cộng thêm chút kinh nghiệm bán hàng online, tôi mở một shop online kinh doanh đồ trẻ em. Vì tôi quá mải mê kiếm tiền nên không có thời gian để đi chơi, đi dạo phố cùng bàn chuyện thơ văn với anh ấy nữa. Trong một lần tình cờ cầm điện thoại của chồng, tôi phát hiện anh ấy có qua lại với một cô cắt tóc ở đầu phố. Khi tôi làm ầm chuyện lên thì chồng nói anh ấy chỉ “tìm cảm hứng sáng tác” chứ trong lòng chỉ yêu mình tôi.

Một lần khác, tôi lại phát hiện anh ấy nhắn tin với với một giáo viên dạy tiếng Anh nơi anh ấy đi học. Tôi đã mắng anh ấy một trận và đe dọa nếu anh ấy còn dám qua lại với cô ta nữa, tôi sẽ tìm giám đốc trung tâm để nói chuyện.

Thấy tôi làm căng quá, chồng tôi đã hết lời thề thốt là không bao giờ nói chuyện với cô ta nữa. Sau 2 chuyện đó, chồng tôi ít sáng tác hẳn, hết ngày đi làm là về với vợ, tôi cũng an lòng. Công việc kinh doanh của tôi ngày càng tốt, mỗi tháng tôi kiếm được số tiền cao gấp chục lần số tiền chồng kiếm được.

Trong lần đi khám sức khỏe định kỳ của cơ quan, chồng tôi phát hiện mắc bệnh suy thận. Tôi rất đau khổ, hoảng loạn vì con tôi còn quá nhỏ. Nhưng tôi biết với bệnh này, chồng tôi chỉ có thể kéo dài cuộc sống càng lâu càng tốt chứ không thể làm gì hơn.

Trong suốt 3 năm, tôi vừa chăm chồng vừa lo kinh doanh. Tôi bảo chồng nghỉ hẳn việc để tập trung điều trị. Nhìn thấy chồng đau đớn, tiều tụy vì bệnh tật, tôi cũng đau thắt ruột gan mà không biết làm thế nào. Dù có thế nào, cứ mỗi lần nắm tay anh là tôi lại thấy bình yên đến lạ. Tôi dự định sau này nếu anh qua đời, tôi sẽ không tái hôn mà chỉ ở vậy nuôi con, chờ đến khi tôi chết sẽ được chôn cùng với chồng.

Ai ngờ trong lần dọn giường, tìm đồ của chồng, tôi phát hiện một chiếc hộp khóa, mở hộp ra, tôi tá hỏa khi phát hiện hàng loạt thư tình của một người phụ nữ gửi cho chồng tôi. Ngoài thư tình, còn có hàng loạt biên lai chuyển tiền cùng một địa chỉ, đó là một nữ giáo viên. Tôi tá hỏa khi biết được suốt 3 năm qua, chồng tôi đã chuyển tới người phụ nữ này ít nhất 5 triệu mỗi tháng.

Không ngờ suốt thời gian qua, tôi đã nuôi ong tay áo. Tôi làm việc ngày đêm để có tiền chữa bệnh cho chồng, không ngờ anh ấy lại phản bội, đối xử với tôi như vậy. Khi tôi mang những lá thư và biên lai đến hỏi chồng, anh ấy chỉ yếu ớt thừa nhận sự thật. Tôi vội vã đến trung tâm tiếng Anh thì các cô giáo nói cô giáo kia đã nghỉ làm. Giờ tôi không biết làm sao với người chồng ốm yếu, bệnh tật này. Bỏ mặc anh ấy thì có bạc tình bạc nghĩa quá hay không?

Theo Thu Nhàn (Dân Việt)

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here