Gái trẻ thành phố thua sao được bà vợ già ở quê

0
365

Bà cụ quay vào căn nhà của mình, còn lại Phương đứng chơ vơ. Lòng run lên tức giận, hí hoáy một lúc cô mới mở được khóa rồi bước vào căn phòng của Liễu.


Mỗi lần thấy Phương gửi xe máy để lên gác là mấy bà già cùng dãy nhà tập
thể lại nhìn cô với ánh mắt dò xét, khinh thị . Chỉ có mấy chàng thanh
niên ở cùng phòng với Liễu hễ thấy Phương đến là nhấm nháy ra hiệu rút
khỏi phòng đi đâu đó để cho họ tự do. Cánh đàn ông thừa biết quan hệ của
Phương và Liễu ở mức nào.



Cô đến đây thường xuyên một tuần ba, bốn lần, dọn dẹp, nấu nướng cơm
nước, giặt giũ quần áo, chăm sóc Liễu như người vợ chăm sóc chồng hết
lòng. Nhiều đêm cô ngủ luôn lại căn phòng, trên chiếc giường cá nhân
cùng Liễu mặc cho mấy chàng thanh niên nhăn mặt cười gượng, đi thì cũng
dở ở không xong. Sáng hôm sau phải chờ Liễu ra ngoài quan sát thông báo
không có người cô mới nhanh chân ra khỏi phòng trở về nhà.



Một lần khi Phương đang đứng mở khóa vào phòng Liễu, có một bà cụ từ
gian phòng cách đó hai nhà mở cửa ngó ra. Thấy cô, bà tiến đến gần, nhìn
lướt khắp người rồi nói nhỏ:



– Cô Phương ạ, tôi muốn gặp cô để cho cô một điều.



Làm sao bà cụ này có thể biết tên mình? Cô ngạc nhiên nhìn bà chăm chú:
”Chúng tôi biết cô vẫn thường đến đây, quan hệ của cô với chú Liễu chẳng
khác gì vợ chồng”.



Phương khó chịu nhưng cố ra vẻ bình thản.Mấy bà già lẩm cẩm dám xía vô chuyện riêng người khác.



– Chú ấy đã có vợ và bốn thằng con trai ở nhà quê. Cô còn trẻ lấy đâu
chẳng được chồng mà dại dột đâm đầu vào một người đàn ông như thế. Thật
phí cả đời!




Cái tin bà cụ báo không làm Phương ngạc nhiên, với vẻ thản nhiên cô nói:



– Cảm ơn cụ! Cụ có biết anh ấy sắp li dị vợ và cưới tôi không? Chúng tôi đang tìm mua nhà, khỏi làm ảnh hưởng đến ai cả.

– Trẻ người non dạ, chưa hiểu hết
lòng dạ đàn ông đấy thôi. Bỏ vợ làm sao được. Một tay chị ấy nuôi bố mẹ
chồng và chăm một lũ con trai, thờ tự hương khói nhà chồng thay anh ta
…Xa nhà, lừa vợ dối con, lợi dụng cô để giải trí mua vui cho khuây
khỏa thôi. Cùng là đàn bà, thương cô chúng tôi nói vậy, cô biết mà tránh
kẻo mang tiếng cướp chồng, phá hoại gia đình người khác. Đừng để sau
này thân xác tàn tạ chẳng ma nào thèm…


Bà cụ quay vào căn nhà của mình, còn lại Phương đứng chơ vơ. Lòng run
lên tức giận, hí hoáy một lúc cô mới mở được khóa rồi bước vào căn phòng
của Liễu. Bốn chiếc giường cá nhân kê bốn góc, đồ đạc sơ sài quen
thuộc. Trong căn phòng này, cô đã nhiều lần ngất ngây trước những cử chỉ
vuốt ve, âu yếm và sự đòi hỏi chiều chuộng tình yêu của Liễu. Anh chia
sẻ với cô bao nhiêu điều…Rằng anh lấy vợ không có tình yêu, hoàn toàn do
cha mẹ sắp đặt. Chỉ đến khi gặp Phương anh mới biết thế nào là sự dịu
ngọt của tình yêu…Anh sẽ bỏ vợ, sẽ cưới Phương, anh đang tìm mua nhà
và sẽ sắm sửa đồ đạc mới thật tiện nghi, đâu có tạm bợ như mấy thứ
này…Trước sau gì họ cũng là vợ chồng thì Phương phải giữ gìn với Liễu
làm gì cơ chứ!


Phương chờ đợi tất cả mọi điều Liễu đã hứa. Mỗi tuần ba, bốn lần hay khi
nhớ anh cô lại tới đây. Nhớ lại những lần cô thông báo có thai, anh đều
khuyên cô giải quyết vì điều kiện lúc này chưa thuận lợi, thiệt thòi
cho cô…ba lần nạo phá thai, bỏ đi những đứa con chưa thành hình, bác
sĩ cũng cảnh báo cô sẽ khó có con sau này. Phương cũng đã cảm nhận được
cơ thể và sắc đẹp của mình đã bắt đầu tàn phai khi son phấn không che
nổi nước da trắng xanh khiến bạn bè gặp cô đều ngạc nhiên nghi ngờ cô
đau ốm.


Vậy mà cô vẫn phải chờ, vẫn hy vọng vào sự chia tay giữa người đàn ông
cô yêu với bà vợ già ở quê. Người đàn bà quê mùa chân lấm tay bùn lam lũ
vì nuôi bốn thằng con làm sao có thể sánh được với cô gái ở thành phố
mới hai mươi tư tuổi xinh đẹp, duyên dáng, ăn mặc sành điệu lại biết
cách chiều chuộng chăm sóc chồng như cô? Có phải vì cô bất chấp tuổi tác
chênh lệch, hoàn cảnh để yêu và sống với anh mà những người đàn bà kia
đều nhìn cô với ánh mắt khó chịu ghen ghét chăng? Họ đâu biết tình yêu
là gì?

Kim Minh

Bình luận

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here